Bóng chiều

Xin trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Bóng chiều của tác giả Vũ Kết Đoàn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BÓNG CHIỀU

Ta về vịn bóng chiều xưa
Hàng cau ông cấy, gió lùa lắt lay
Dàn trầu lá rụng, héo dây
Bà đi dạo ấy, đúng ngày mùa rươi!

Mẹ ta mắt chậm, da mồi
Lần từng bước nhỏ, nói lời gió sương
Quê nghèo vẫn một nẻo đường
Dấu chân ta gửi, đêm trường chông chênh!

Ta về dặm lại mái tranh
Gom chùm khế rụng, đỡ cành bưởi nghiêng
Bếp hồng, khoai sắn, rau dền…
Mắt cha ngấn lệ, thương miền đồng sâu!

Ông đi giáp Tết mà sầu
Khói hương nhắc chuyện buồn đau thuở nào
Ta về nhặt mảnh trăng sao
Gối lên ký ức cồn cào tuổi thơ!

Khi nào! Cái chẳng ai chờ
Vườn hoang, cây đổ phất phơ ráng chiều
Bếp quê tắt lửa, quạnh hiu
Không đào, không bánh…cô liêu xuân về?

                                    Tác giả Vũ Kết Đoàn