Xin trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Náo nức gọi hồn quê của tác giả Vũ Kết Đoàn.

NÁO NỨC GỌI HỒN QUÊ
Tháng vừa cạn, gió bấc đã chở đông
Vài bóng cò, dệt ruộng đồng cỏ úa
Bãi ven đê, cải trổ vàng như lụa
Sóng cồn cào, đò vẫn tựa bến sông!
Hoàng hôn buông, nhuộm tím cánh bèo bồng
Cứ ngụp trồi, cuốn theo dòng xa mãi
Lối năm xưa, dấu chân nào trở lại
Bởi tiếng lòng, thuở áo vải mong manh!
Đây lũy tre, diều sáo vẫn chòng chành
Làn khói bếp, thương mái tranh níu chặt
Mùi sắn khoai, khúc giao mùa phảng phất
Lời ru nào, quyện hương đất, bùn chua!
Kia cầu ao, lũ gọng vó giỡn đùa
Và rô diếc, vẫn như xưa đớp bóng
Mảnh trăng khuyết, lúc thu đi gió lộng
Cứ chênh chao, nghe tiếng vọng đông sang!
Tuổi thơ tôi, nơi ấy có xóm làng
Là bờ bến, có đò ngang rong ruổi
Là ngõ gầy, còng lưng những bụi chuối
Để tiếng lòng, náo nức gọi hồn quê!
Tác giả:Vũ Kết Đoàn












